Thứ Hai, 15 tháng 2, 2010

Chúa sơn lâm và thể thao

Thể thao ngoài mục đích rèn luyện nhanh hơn , mạnh hơn … thì phải "dữ" mới được. Những đòi hỏi này phù hợp với tính chất của chúa sơn lâm (sư tử ở châu Phi và cọp ở châu Á). Do vậy trong thể thao, sự xuất hiện của chúa tể rừng xanh là không thể thiếu.

Biệt danh của các đội bóng

Ở châu Âu, logo của các đội bóng thường gắn những chú sư tử. Premier league có biểu tượng là một chú sư tử mạnh mẽ quay đầu ngược chiều đồng hồ, chân trước bên trái dậm lên quả bóng, phía dưới là chú ó cách điệu của ngân hàng Barclays. Không riêng gì đội Anh lấy con sư tử làm biểu tượng, đội Scotland cũng thế nhưng khiêm tốn chỉ có một chú mà thôi. Trong giải ngoại hạng cũng có nhiều đội lấy sư tử làm biểu tượng như Aston Villa, Middlesbrough… Cá biệt có Sunderland gắn tới hai con sư tử nhưng biệt danh thì thật là trớ trêu: Mèo đen. Nguyên trước đây biểu tượng của đội này là một con mèo đen nhưng sau này đã được thay thế bằng hai chú lion cho mạnh mẽ. Còn trước khi Abramovic đến, logo của Chelsea hình con sư tử màu vàng nhưng sau đó đã lấy lại hình con quỷ màu xanh để làm đối trọng với những con quỷ đỏ M.U. Ngoài ra có thể kể đến Osasuna, Real Zaragoza (ở La Liga - Tây Ban Nha), Munich 1860, Bayer Leverkusen … ở Bundesliga, Brescia ở Calcio … Ở châu Âu và châu Phi có nhiều đội bóng mệnh danh sư sử như: đội Anh là Tam sư (Three lions), Cameroon là Những con sư tử bất khuất (Indomitable Lions), Senegal là Những chú sư tử Terangga (The Terangga Lions), Ma Rốc là Những con sư tử vùng núi Atlas (Atlas Lions). Cấp câu lạc bộ thì có Olimpic Lyon (Những con sư tử sông Rhone), Sochaux (Những con sư tử nhỏ)…Gabriel Batistuta, cầu thủ huyền thoại người Argentina, sau 9 năm tận trung với thành Florence, đã giành sudetto với AS Roma năm 2001. Lúc ấy ngoài biệt danh Batigol, anh còn có biệt danh “Vua sư tử” bởi lối chơi bóng mạnh mẽ, hiệu quả cùng với mái tóc bồng bềnh vàng óng (Tay này cũng đã kết liễu The Gunner ở Champion league 1999 ngay tại Hibugry.)

Tuy nhiên, ở những xứ hàn đới này cũng có những đội bóng cầm tinh con hổ. Đội tuyển Đức với lối đá kỉ luật chặt chẽ, hiệu quả, không hoa mỹ đã lừ lừ tiến sâu trong các giải Euro, Mondial… nên được tên theo thương hiệu “Xe tăng con cọp” (Tiger tank) hồi đệ nhất thế chiến. Đội bóng nổi tiếng nhất của nước Đức là Bayern Muchen thì được mệnh danh là những con hùm xám xứ Bavaria. Ở nước Anh, một đội mới lên ngoại hạng hai mùa rồi là Hull city thì có tên Những con hổ vùng Yorksishe. Rải rác châu Âu cũng còn vài đội dù không mấy nổi tiếng lắm: FC Kosice (Slovakia), FC Nordsjaelland (Đan Mạch), FC Amur Blagoveschensk (Nga).

Châu Á mới thật sự vùng đất định cư của loài mèo lớn. Vì thế ở đây có nhiều “cọp” hơn. Ngoài biệt danh “The Reds 2002” thì từ năm 1988, Hàn Quốc đã tự xưng là “Những con hổ châu Á - Asia tigers” dựa theo hình ảnh những con cọp vùng Siberia (còn gọi là cọp Amur). Tại Olimpic Seoul 1988, linh vật mà Hàn Quốc chọn chính là chú cọp Xi-bia tên Hodori.. Ở vùng Nam Á, cọp Bengal , cọp Sumatra, Cọp Mã Lai… cũng rất dữ dằn. Tại SeaGemes 2009 vừa qua, những chú nghé Việt Nam đã để thua những con cọp vằn Malaysia một cách tức tưởi dù cách đó một năm họ đã lột da cả cha con giống hổ Mã Lai này (thắng cả Merdeka lẫn AFF cup 2008). Giải vô địch bóng đá Đông Nam Á trước đây có tên là Tiger cup ( từ 1996 đến 2004) do hãng bia cùng tên tài trợ. Có lẽ không đạt doanh số nên hãng này đã ngừng tài trợ cho AFF mà chuyển sang lập các Tiger FC để bán bia cho người xem bóng đá Anh.

Ở Việt Nam không thấy đội nào lấy ông ba mươi làm biểu trưng. Ngay cả vùng đất có nhiều cọp như Khánh Hòa cũng chỉ chọn yến sào hoặc công ty du lịch K tài trợ. Nhưng những năm 80, 90 đội này cũng có con cọp bén ngót. Đó 1à tiền đạo Dương Quang Hổ, hiện là HLV tuyến trẻ của Khataco Khánh Hòa.

``````*****``````

Hổ trong võ học

Vì biểu trưng cho sức mạnh nên trong võ thuật không thể không nói đến hổ.

Tam quốc chí của La Quán Trung, ngũ hổ tướng của Lưu Bị là Quan Vân Trường , Trương Đực Đức, Triệu Tử Long, Mã Siêu và Hoàng Trung.

Thủy Hử của Thi Nại Am kể chuyện 108 anh hùng Lương Sơn Bạc tụ nghĩa cũng có nhiều con hổ. Ngũ hổ tướng Lương Sơn Bạc gồm có Thiên Dũng Tinh Đại Đao Quan Thắng, Thiên Hùng Tinh Báo Tử Đầu Lâm Xung, Thiên Mãnh Tinh Tích Lịch Hỏa Tần Minh, Thiên Uy Tinh Song Tiên Hô Diên Chước, Thiên Lập Tinh Song Thương Tướng Đổng Bình. Ngoài Võ Tòng, Lỗ Trí Thâm từng trực tiếp đả hổ thì còn tới chục anh hùng hảo hán khác như: Sáp Sí Hổ (Hổ chắp cánh) Lôi Hoành, Cẩm Mao Hổ (hổ lông gấm) Yến Thuận, Nuỵ Cước Hổ (hổ thọt chân) Vương Anh, Khiến Giản Hổ (hổ nhảy khe) Trần Đạt, Hoa Hạng Hổ (hổ hoa) Cung Vượng, Tùng Tiến Hổ (hổ trúng tên) Đinh Đắc Tôn, Bệnh Đại Trùng (hổ ốm) Tiết Vĩnh, Đả Hổ Tướng (tướng đánh hổ) Lý Trung, Tiếu Diện Hổ (hổ mặt cười) Châu Phú, Thanh Nhãn Hổ (hổ mắt xanh) Lý Vân …Chỉ cần nghe danh đã hình dung được sở trường, tính cách của từng vị.

Dưới thời nhà Thanh, vùng Quảng Đông có mười nhân vật võ nghệ xuất chúng, được tôn xưng là "Quảng Đông thập hổ". Đọc trên TNO thấy có:
Bạch hạc Hiệp gia quyền Vương Ẩn Lâm, Cửu long quyền Hoàng Trừng Khả, Hắc hổ Thập hình quyền Tô Hắc Hổ, Hồng quyền Hoàng Kỳ Anh (cha của Hoàng Phi Hồng), Đàm gia tam triển Đàm Tế Quân, Thất tinh quyền Lê Nhân Siêu, Túy quyền Tô Xán (tục xưng là Tô Khất Nhi), Thiết tuyến quyền Lương Khôn (tục xưng là Thiết Kiều Tam), Kim cang chỉ pháp Trần Trường Thái (tục xưng là Thiết Chỉ Trần), Nhuyễn miên chưởng Châu Thái (tục xưng là Châu Thiết Đầu). http://www.thanhnien.com.vn/thethao/Pages/200952/20091222085806.aspx

Năm 1999, hãng ATV phát hành bộ "Ten Tigers of Guangdong". Trong phim này có một câu nói của sư phụ Lục A Thái (Cao Hùng đóng) dạy Hoàng Trừng Khả (Âu Cẩm Đường) rất đáng ngẫm nghĩ:

“Thử thì chưa chắc thành công, không thử thì chắc chắn thất bại.”

Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2010

Vui Tết Nguyên Đán! Chào năm Canh Dần!

Mấy con ơi, Táo Gia lì xì mấy con nè:

10.000 tấn tài tấn lộc



20.000 thọ tỉ Nam sơn



50.000 phúc như Đông hải



100.000 an khang thịnh vượng



200.000 hạnh phúc cát tường


500.000 vạn sự như ý

Nhưng thưa, thầy con chưa có tiền. Chỉ có tình thui. Ai lấy hôn?



Một cành hồng cho ngày tình nhân,
Một cành mai cho Tết Canh Dần
Một phong bao chứa đầy sắc đỏ
Vạn yêu thương ăm ắp tình thân


Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

Tui tiễn anh lên đường!

Hôm nay là ngày cuối năm ràu, phải chia tay anh, tui buồn lắm! Tuy không cùng giống, nhưng tụi mình cùng chung số kiếp. Anh thứ hai còn tui tới thứ bảy lận. Cách biệt 5 tuổi không làm mất đi những điểm chung giữa anh và tui. Đó là khi thiên hạ điên lên thì họ đều lôi chúng mình ra mà chửi cái thứ “đầu trâu mặt ngựa”. Còn khi than vãn cho nỗi đời cực nhọc thì họ cứ rên kiếp “ngựa cưỡi trâu cày”. “Làm thân trâu ngựa” như tụi mình khổ quá! Nhưng đổi lại cũng có nhiều cái hay đáng nói lắm chứ hả anh?

Trong 12 con giáp, anh tuổi Sửu còn tui cầm tinh con Ngọ. Nghĩ ông bà mình cũng ngộ, ngưu thì đọc ra sửu, hiểu là trâu, còn mã thì diễn ra ngựa mà lại phát âm thành ngọ. Giờ linh của anh là hai tiếng đầu của ngày. Hèn chi thiên hạ họ chửi anh là phải rồi! 2, 3 giờ sáng mà còn thức nhai lại đống bài vở sao không phát ngán. Khởi đầu của một ngày là giờ Sửu như vậy nên cũng đúng khi nói “Con trâu là đầu cơ nghiệp”. Tháng Sửu là tháng Chạp, cuối năm tính sổ thấy thua thiệt nên người ta mới la lên trong chơi vơi “Năm 2009 - con Trâu đáng ghét!”.

Có lẽ mấy em nhỏ, tuy là bẻ gãy sừng trâu nhưng chưa hiểu hết sự đời, hay làm nũng mà giận anh. Chứ người gian thế - dẫu ít khi công bằng - đều biết con trâu cần cù, hiền lành và gắn bó bao đời với nền văn minh lúa nước này. “Trâu này là cốt Phật xưa”, thử để tui nói về anh xem đúng không nhé!


~ * ~

Tuổi trâu như anh thì ai cũng sợ vì quá vất vả một nắng hai sương, làm không kịp thở, ăn chẳng kịp nhai. Tính anh lại thong thả từ tốn nên dễ bị đòn roi vì người ta hay chửi “trâu chậm uống nước đục”. Việc nhà nông nặng nhọc vậy nên họ mới an ủi anh chút ít “ốm trâu hơn khỏe bò” hoặc thỉnh thoảng khen lấy lòng “khỏe như trâu”. Cũng so sánh kiểu này thì anh không bị chửi “ngu như bò” nhưng bù lại, anh bị xỉa xói là vô cảm như “đàn gẩy tai trâu”.

Thật ra, anh cũng “sáng tai họ, điếc tai cày” chứ đâu có ngu lâu, dốt bền, khó đào tạo. Không hiểu sao, chứ tui thấy anh học hành cũng giỏi chứ! Bằng chứng là ai cũng lấy anh làm xim-bồ. Đất Trâu (Sơn Đông, Trung Quốc) là quê của Khổng Tử. Vì vậy Bãng Nhãn họ Lê mới lẹ làng ứng khẩu “Từ nay Trâu, Lỗ xin siêng học”. Triết học Trung Hoa thường nhắc đến cảnh Lão Tử cưỡi trâu. Tôn Tẫn, một bậc thầy về binh pháp, học trò của Quỷ Cốc tiên sinh, cũng cưỡi thanh ngưu. Còn thiền tông Việt cũng thường ngẫm nghĩ về con trâu vàng của Sư Không Lộ và con trâu đất của Tuệ Trung Thượng Sĩ (Trần Tung, anh ruột Hưng Đạo Vương). Những minh triết ấy chắc ít nhiều gắn liền với tính cách của anh há!

Ngưu Ma Vương
, một bà con khác của anh, là đại ca của ông thánh lớn bằng trời Tôn Ngộ Không thì phải khẳng định giòng họ anh tài giỏi chẳng thua ai.
Dã sử nước Việt mình kể chuyện cha rồng Lạc Long Quân diệt Hồ tinh xây Kim Ngưu tự trấn quốc; cái đuôi trâu giúp Vạn Thắng Vương dẹp loạn 12 sứ quân; chiếc lông trâu giúp Yết Kiêu bơi lặn như rái cá khiến quân Nguyên kinh đảm. Có lẽ vì thế mà truyền thuyết dân gian coi anh là con vật thiêng, có khả năng trừ ma quái, bảo vệ dân lành. Họ Trâu nhà anh được làm tam sanh (trâu, dê, heo) trong lễ vật hiến tế. Vào mùa Xuân, để khuyến khích dân chăm lo nghề nông, vua đích thân đến đàn Tiên Nông tế thần rồi ra cày tượng trưng ba đường gọi là lễ Tịch Điền. Ở nước mình, lễ này có từ thời Tiền Lê, dưới triều Đại Hành hoàng đế.

Trong truyện tàu của Kim Dung có Điệp cốc y tiên Hồ Thanh Ngưu tài ba cứu người. Trong đông y có vị thuốc Thanh ngưu đảm chữa các loại ngộ độc và chống các bệnh dịch truyền nhiễm (Hải Thượng Lãn Ông, Vệ sinh yếu quyết).
Chuyện tình cảm đôi lứa cũng không thể thiếu anh: đêm Thất tịch thấy anh vội vàng qua cầu Ô Thước gặp chị Chức Nữ, Trời cũng phải xúc động mà rơi những hạt mưa Ngâu; chàng Quách Tĩnh hiền lành được nàng Hoàng Dung láu lĩnh yêu mến gọi là con trâu nước.

~ * ~

Những chuyện trên là trong sách vở, còn ngoài đời thì anh cũng gắn với tui nhiều lắm!

Hồi tiểu học, tui nghe cô kể chuyện ngụ ngôn “Trí khôn của ta đây” mà vô cùng thích thú nụ cười của anh. Còn chuyện “Trâu đoàn kết giết hổ” thì tập cho tụi tui chống lại mấy đứa con gái dữ như cọp. Lên lớp 7, học bài “Chiều hôm nhớ nhà” của Bà Huyện Thanh Quan, đến câu “Gõ sừng mục tử lại cô thôn”, tui nhớ lại hồi nhỏ ở quê nội đi chăn trâu. Mấy câu như “Ai bảo chăn trâu là khổ” trong Quốc văn Giáo khoa thư, hoặc “Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao” của Giang Nam làm tui thích lại gần anh. Lần đầu tiên leo lên lưng anh ngồi, bị mấy cái lông nó đâm nhột quá phải tuột xuống liền. Có lần, anh nổi điên rượt chạy trối chết. Thằng Cui (đúng ra phải gọi là anh Cui, vì nó con của bác Mười), thằng Toại… vừa quen chăn trâu vừa giò dài nên hai đứa nó chạy ngay đến bờ ruộng rồi nhảy qua. Riêng tui, giò ngắn nên nhảy không tới cái bờ ruộng. Té lên té xuống, quíu bà cố, cũng may nhờ tụi nó nghĩ tình máu mủ, quay lại kéo lên. Nếu không chắc là bị anh húc lòi ruột ràu, là bi giờ khỏi ngồi tâm tình lun hén! Nhưng nói thiệt, tự vì tui thấy hình ảnh con trâu trong bộ tứ bình Ngư - Tiều - Canh - Mục nên thơ quá mới dại dột đội cái nón đỏ ngồi vắt vẻo trên lưng anh mà thổi sáo thả diều. Ừ! Nói về bà Huyện mới nhớ câu chuyện mỗ trâu: “Người ta thì chẳng được đâu/ Ừ thì ông Cống làm trâu thì làm”. Giai thoại này làm cho cả lớp tui được một trận cười khoái khẩu vì cái tài chơi chữ của bà Cung Trung giáo tập. (Từ năm 1123, vua Lý Nhân Tông đã có chiếu:“Trâu là con vật quan trọng cho việc cày cấy, lợi cho người. Từ nay cấm không được giết trâu ăn thịt. Ai làm trái thì trị tội theo pháp luật.)

Ở bên ngoại tui thì ngược lại. Chẳng nuôi trâu nhưng nhà đầy da trâu. Mỗi lần lên Chợ Lớn bán trống, ông ngoại tui đều mua về 3,4 tấm. Những tấm da vừa bèo nhèo thịt vụn, vừa thúi không chịu nổi. Nhưng mà nghề nuôi người nên cả nhà không ai rên tiếng nào. Đêm nằm ngủ, mấy tấm da trâu dầy cộp đậy trên nóc tảng-xê (hầm trú đạn), với cái mùi thum thủm ngai ngái, đã giúp tui thở khò an giấc. Người xưa có câu “Hùm chết để da, người ta chết để tiếng”. Nay phải thêm rằng Trâu chết cũng để tiếng đó nghe! Ông Học Lạc có câu “Làm lễ bôi chuông dớn dác sầu” nhắc tích xưa giết trâu lấy máu cầu tiếng chuông thanh. Không có máu của anh thì tiếng chuông không ngân được. Không có da của anh thì tiếng trống không vang được. Ngày Tư ngày Tết, tiếng trống lân rộn ràng khắp làng trên xóm dưới. Ngày khai trường, tiếng trống chầu tùng tùng của anh làm tui nhớ quê mẹ vô cùng!

~ * ~

Năm Kỷ Sửu 2009 này với tôi có thể nói là cát tường. Khác với tụi Mậu Thìn xung khắc với anh, trong tứ hành xung (Dần Thân Tỵ Hợi; Thìn Tuất Sửu Mùi; Tý Ngọ Mẹo Dậu) thì tôi kỵ jeu mấy con chuột, mèo và gà (nhất là bọn Quý Dậu). Dù anh mạng hỏa còn tui mạng thủy nhưng năm nay có thể xem là hạp. Nói vậy thôi, Đức năng hóa số mà! Mà đức thì kể nãy giờ, anh có kém ai đâu, nếu không nói là đứng hàng đầu!


Chỉ còn hơn trống canh nữa là hết ca trực của anh rồi. Chúc mừng anh đã xong kiếp “trâu cày”.

Và cảm ơn anh rất nhiều:

Cảm ơn anh …

…. đã cho tui một năm nhiều sức khỏe để sống, nhiều thóc lúa để ăn, nhiều tiền bạc để tiêu xài, nhiều trí tuệ để làm việc.

Cảm ơn anh …

.… đã tặng tui lũ khỉ con nhí nhố, đàn gà con khù khờ…để khi chửi bới làm niềm vui;

…. đã tặng tui mấy con cọp, vài con rồng… để lúc hành hạ được thích thú.

~ * ~

Hoa giáp đã ngoài tứ thập, gặp anh năm nay là lần thứ tư rồi! Quý, Ất, Đinh,… giờ là Kỷ. Biết sau này có còn gặp lại?!

Sống, đâu phải lúc nào cũng như “lục súc tranh công” anh hả?

Tui khoái cái thong dong như hiền triết, bỏ ngoài tai những sự đời của anh. Anh Trâu ngố thân yêu! Ngọ ..oooooooooọ!


Thứ Năm, 11 tháng 2, 2010

Nhớ là gì?

Vui xuân chung cả một trời,
Sầu xuân riêng nặng một người tương tư
(Bích câu kỳ ngộ)


Từ điển tiếng Việt, Hoàng Phê (chủ biên), Viện Ngôn ngữ 1997:
1. Giữ lại trong trí điều đã cảm biết, nhận biết để rồi sau đó có thể tái hiện được. Nhắc đi nhắc lại cho nhớ. Nhớ kĩ lời mẹ dặn. Uống nước nhớ nguồn (Ẩm thủy tư nguyên _ DeJinh).
2. Tái hiện ra trong trí điều trước đó đã từng được cảm biết, nhận biết. Bây giờ mới nhớ ra. Nhớ lại những ngày gian khổ. Nhớ đến đâu nói đến đấy. Sực nhớ.
3. Nghĩ đến với tình cảm tha thiết muốn được gặp, được thấy người hay cảnh thân thiết nào đó hiện đang ở cách xa. Nhớ con. Nhớ quê hương. Nỗi nhớ.

Trên http://vi.wiktionary.org/wiki/nh%E1%BB%9B , nhớ được cho là:
1. có ở ký ức
2. nhận thấy sự vắng mặt của người nào đó hoặc cái gì đó bằng lòng thương tiếc

Còn theo Hồ Ngọc Đức (
http://www.informatik.uni-leipzig.de/~duc/Dict/) thì:
1. Ghi được, giữ được trong trí tuệ hoặc tình cảm: Mẹ dặn con, con phải nhớ mà làm; Thương nhau xin nhớ lời nhau (K).
2. Tưởng nghĩ đến một sự việc đã qua, một người vắng mặt mà mình ao ước được gặp lại: Nhớ cảnh cũ; Đi thì nhớ vợ cùng con, Về nhà nhớ củ khoai môn trên rừng (cd).
3. Giữ một con số để cộng nhẩm nó ở cột sau với số trên trong một tính cộng, số dưới trong một tính trừ hoặc tích trong một tính nhân: 8 và 4 là 12, viết 2 nhớ 1.

Cùng Hồ Ngọc Đức còn có các trang http://vdict.com,
http://dactrung.net/

****

Lang thang với anh tư nết mới thấy nhớ thật nhiều. Trong Google chỉ cần 0,10 giây đã cho khoảng 39.700.000 từ, còn trên bing.com thì có 1,180,000 results.

Điểm lại thơ ca, thấy nhớ cũng mênh mông lắm. Từ kiểu nhớ của chàng nghiện thuốc lào nhớ người yêu:
Nhớ ai như nhớ điếu cày
Đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên

cho đến kiểu nhớ của gái mới lấy chồng xa mẹ đều có cả:
Vẳng nghe chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau.

Cũng có nỗi nhớ của người lữ khách ly hương:
Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương
Nhớ ai dãi nắng dầm sương
Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.

Hoặc cái nhớ của thời chiến như Hồng Nguyên (Nhớ), Nguyễn Đình Thi (Nhớ), Tố Hữu (Nhớ đồng), Tế Hanh (Nhớ con sông quê hương)

Nhưng nhiều hơn cả vẫn là nhớ “đến một người vắng mặt”, nhớ với những tâm trạng của kẻ đương yêu. Từ ca dao cho đến thơ, từ dân gian cho đến hàn lâm, chỗ nào cũng thấy nhớ. Đơn cử:

Nhẹ nhàng thì có:
“Khăn thương nhớ ai ...
Đèn thương nhớ ai .....
Mắt thương nhớ ai ....” (Ca dao)

Tha thiết đến chạnh lòng, não nuột:
“Non Yên dầu chẳng tới miền,
Nhớ chàng đằng đẵng đường lên bằng trời.
Trời thăm thẳm xa vời khôn thấu,
Nỗi nhớ chàng đau đáu nào xong”. (Chinh phụ ngâm)

Sôi nổi, vồ vập thì đây:
"Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm! Em ơi!
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời.
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm.
Em! Xích lại! và đưa tay anh nắm!" (Xuân Diệu, Tương tư chiều)

Cứ trong sách giáo khoa phổ thông mà tìm chắc cũng không dưới chục bài. Còn trong kho tàng văn học thì vô số. Trên vnthuquan.net, search một phát cũng có hơn 30 bài cùng tựa đề “Nhớ” với những tác giả nổi tiếng như: J.Leiba, Nguyễn Bính, Trần Mạnh Hảo, Nhược Thu …

Từ nhớ được Nguyễn Du dùng đến 30 lần trong Truyện Kiều, xin dẫn vài câu làm ví dụ:

255. Mành Tương phất phất gió đàn,
Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình.

383. Những là đắp nhớ, đổi sầu,
Tuyết sương nhuốm nửa mái đầu hoa râm.

557.Còn non, còn nước, còn dài,
Còn về, còn nhớ đến người hôm nay!

1253. Nhớ ơn chín chữ cao sâu,
Một ngày một ngả bóng dâu tà tà.

1515. Thương nhau xin nhớ lời nhau,
Năm chầy cũng chẳng đi đâu mà chầy

1595. Chạnh niềm nhớ cảnh giang hồ,
Một màu quan tái, mấy mùa gió trăng

2275 (Từ) Cười rằng: “Cá nước duyên ưa!
Nhớ lời nói những bao giờ hay không?”

2327 Nàng rằng: “Nghĩa nặng nghìn non,
Lâm-tri người cũ, chàng (Thúc) còn nhớ không?”

Đủ cả: nhớ người, nhớ cảnh, nhớ tình. Kiều nhớ, Kim nhớ, Thúc cũng nhớ. Và lạ thay, kẻ “giang hồ quen thói” lại là người lấy chữ tín làm đầu.

*****

Lòng vòng một hồi thì mới phát hiện: để định nghĩa trí nhớ thì dễ, còn nỗi nhớ thì khó quá. Đi tìm nỗi nhớ theo phân tâm học của S.Freud cũng không thấy đâu nhưng cứ thử phác họa con đường của nỗi nhớ:

Vắng --> xa cách --> nhớ --> sầu (buồn) --> tương tư --> chờ mong tái ngộ.

Thế là lại quay sang tương tư. Mà tương tư chắc là đúng tâm trạng của khổ chủ đã treo status:

“Nhớ đến mức không thể chịu nổi”

Theo bác sĩ Hồ Đắc Duy, một chuyên gia về tâm sinh lý, thì tương tư là một dạng stress. “Đó là một sự tưởng nhớ quay quắt, ray rứt bồn chồn, một tâm trạng lo lắng không yên. Một loại tình yêu đơn phương, một nỗi đam mê kéo dài vô vọng bồng bềnh trong tâm tưởng.[…] nguyên nhân vốn chỉ vì một sự trắc trở xa vắng, một nhớ nhung vời vợi, một nỗi ray rức khổ đau luôn luôn hiện diện ngày cũng như đêm trong đời sống của bệnh nhân; và thuốc men, điều dưỡng hay tâm lý liệu pháp đều là vô ích không thể điều trị khỏi được, chỉ trừ khi bệnh nhân được nhìn thấy bóng dáng, được gặp mặt người yêu và nhất là được nghe những lời an ủi chính từ miệng người ấy nói ra mà thôi.”

Và ông cũng nhấn mạnh: “Mal d'amour hay love sick không diễn tả hết cái bệnh tương tư trong văn hóa Việt Nam và Đông phương”.

***

Lại tiếp tục “xệt” tương tư. Thì ra gã Trích tiên Lý Bạch cũng tương tư, lão đa tình Nguyễn Công Trứ cũng thế chứ không chỉ anh tóc quăn Xuân Diệu hay chàng nông dân Nguyễn Bính. Mà nói không quá, chắc Khổng Phu Tử ngày xưa khi san định Kinh Thi cũng khó tránh ải tình này:

Quân tại Tương giang đầu
Thiếp tại Tương giang vĩ
Tương tư bất tương kiến
Đồng ẩm Tương giang thủy.

(Tự hỉu đi. Nhớ để tui ăn xong cái Tết nha!)

Lan man như vậy chắc cũng đủ cho nhỏ Méc khóc ràu! Còn nếu thiếu, Méc ơi đọc thêm nè!

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=dvU-DvudzF Ở hai đầu nỗi nhớ
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=TL1JAxT8TV Nhớ
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=gFEC2VarLA Nhớ lắm
http://www.nhacso.net/Music/Song/Nhac-Nhe/2006/02/05F60314/ Khi cô đơn em nhớ ai
http://mp3.xalo.vn/nghebaihat/370178854595/So-Rang-Em-Nho-Ai~Bang-Cuong.html
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=nKIgVKY_gK Tuấn Ngọc, Tương tư màu áo trắng

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2010

Tuân 1,tháng 2.

Thứ 2.

Hạnh phúc quá.Cái cảm giác hạnh phúc thật là khó tả.


Sau những chuỗi ngày đội sổ,rồi vượt lên trên tất cả để giành vị trí thứ 3 rồi sau đó lại quay về thời kì "toả sáng" : hạng 5.


Câu hỏi thứ 1:Chúngs ta sẽ bán gì cho buổi hội chợ?Mà phải dính tới Táo quân à nha!

Câu trả lời "xúc xích" nhất : "Táo quân là "trùm" trong bếp rùi thầy!Bán gì chả được!"

Hội họp đã đời,câu trả lời là:"Để tụi con tính lại ha thầy!"

Thứ 3.

Hic hic.Tui cũng biết thân biết phận chớ bộ.Tui biết mình không...xấu chai như người ta,không...thua người khác về độ lịch lãm,nhưng tui là Quốc vương kiêm chủ quản lí cái sở thú này mà!Tui đứng ở đâu kệ tui,mà có người dám tra khảo tui:

-Đứng đây làm gì đây?

Thôi thì rộng lượng nhường người ta một tí.Bắt tụi nó đứng dậy cho nghiêm trang rùi mình ra báo cáo cũng chả muộn.Phát bài kiểm tra mà làm quá!

Thứ 4.


Ăn tiệc tất niên cuối năm.Vui vẻ há,vậy là ai cũng có thiệp chúc mừng năm mới!


Thứ 5.


Rảnh rỗi ko có gì làm.Vào chơi với tụi nó xíu lại về!


Một ông già và một đám nhỏ tụm lại một góc để nói chuyện linh tinh.


Thứ 7.

Vào phụ làm hội chợ.Nhìn tụi nhỏ chạy lăng xăng thấy mà thương.Vào chút lại phải đi dạy rồi lại quay vào.


"Hmmm...ngủ cái coi,sáng nay thức sớm đánh răng nên..."



Khoa:"Í,con Vy ngồi làm gì mà đơ vậy kìa?"

"Hic,nhìn bà Vy ngủ mà..."


"Hehe,cuối cùng cũng cột xong lá cờ!"


"Hic,sao viết hoài mà cũng xấu vậy nè?"



"Táo Dở hơi đâyyyyyyyyyyyyyy!"

Bình già:"Húhú,điệu múa gì vậy bây?Lúc tập có đoạn này đâu!"
Giờ mới thấy cái xã hội mà giá trị của đẹp trai làm chủ!Đẹp trai làm đảo điên tất cả!

Bao nhiêu là người mong chờ được chụp hình với một ông già!Chấp nhận trả 5$/tấm-một cái giá không phải là rẻ đâu mấy đứa!

Thứ Năm, 4 tháng 2, 2010

Lập xuân

Em về đón gió xuân sang
Để trang giáo án lang thang sân trường
Cánh hồng nâng những giọt sương
Thương vương trên tóc hoài hương học trò.


Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2010

Tuần cuối ,tháng 1.

Thứ 2.

Thế là đời ta từ nay đã bước sang một trang mới.

Tạm biệt nhé cái thời vác cuốn sổ chủ nhiệm nặng trịch lên lớp nữa.

Tạm biệt nhé những dòng chữ đỏ chót( khiến mắt có nguy cơ bị tăng độ) của giám thị khối 11.

Tạm biệt nhé niềm vui khi thông báo lớp được hạng thứ bao nhiêu từ dưới lên.

Tạm biệt nhé cái Ngai vàng iu dấu,cái bàn bừa bộn.

Tất cả những đặc ân đó,nay xin trao lại cho các Quan giúp việc.

Như vị Quan Ái-đồ đã nêu,lớp đứng hạng 3 từ trên đếm xuống,9,51 điểm.Có thế chớ!Tụi nhỏ không bao giờ phụ lòng người đẹp trai!

Người đẹp trai thì không ưa gì lắm Người Lịch lãm.Nhìn mặt thấy ghét.Huy động lực lượng toàn sở thú cài trái bom khủng bố tin nhắn vô người nó.Tụi này thiệt tình...Sinh nhật Em-anh-anh,còn lo hơn cả ổng lo!

Giờ nghĩ lại thì thấy mình...khờ.Tự nhiên bị ép (không phải tự nguyện nha) cầm bong bóng (màu đỏ nữa chớ) cũng "nhịn nhụt" cầm luôn.Như vậy,chẳng khác nào vô tình mình là nhân vật chính.Haha.


Ủa, sao tui cao quá vậy!? Hề hề! Ăn đứt Lịch lãm ràu!

Thứ 3.

Vào sớm tránh kẹt xe,vừa chạy xe vào đã thấy tụi nó đang lao nhao giờ thể dục.

Ái-đồ giảng bài Tràng giang.Lâu nay toàn giảng tụi nhỏ nghe,giờ lại ngồi ở dưới nghe giảng.Tự nhiên trở thành "Học sinh mới bất đắc dĩ" theo lời nhận xét của thằng Dở hơi.
Chiều vô giảng tiếp bài cho Ái-đồ.


Thứ 4.

Thương tụi nó học hành mệt,cho tụi nó thư giãn bằng bài kiểm tra với 2 câu hỏi dễ ăn...chết liền!

Thứ 5.

Nghe "Dệt tầm gai" giảng bài Đây thôn Vĩ dạ.Đang tới "mặt chữ điền",rồi "Dệt tầm gai" lại khuyên bảo:
-Đừng lấy chồng mặt chuột nhá!
Không ai bảo,tự nhiên thấy mặt mũi nóng ran,nhìn lên thì thấy vô vàn ánh mắt hình viên đạn đang nhìn...mình một cách ganh tị.Cũng đúng thôi,hồi giờ tụi mặt chuột đó có bao giờ thấy mặt chuột nào mà lại đẹp và dễ thương như mặt mình đâu!


Tổ chức sinh nhật cho các "bé" sinh tháng 1.Chúc các "bé" ăn ngoan chóng lớn,học hành thiệt giỏi và ngày càng xinh xắn hơn!

Mỗi người một ước mơ, thật cao, thật cao!

Thứ 7.

Tụi này lại thiếu khả năng kiềm chế khi thấy...người đẹp.Khi phát hiện người ta tăng thêm 1gr nhan sắc thì lại...chụp lén liên tục.

Chiều vào cổ vũ cho tụi "Khoa học trẻ trung".Mọi chuyện xảy ra chỉ là sự cố.Không nên nản lòng.Thất bại là mẹ thành công.

Hạnh phúc là những gì mà ta đang có.Hi vọng sẽ có ngày tụi mi hiểu ý nghĩa của nó.

http://picasaweb.google.com.vn/chuyentrandainghia/01_30_KhoahocToan#


Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Tuần 4,tháng 1.

Công nhận tui già rùi.(Nghe khoái lắm ha mấy đứa?)

Sắc đẹp mất bớt o.ooooooo1% rồi.Buồn ghê mấy đứa ơi.

Đó là lí do tại sao dạo này nền kinh tế vương quốc 11A2 cứ liên tiếp dẫn đầu,hiếm hoạ lắm mới đứng thứ 2 từ dưới đếm lên so với 7 cường quốc còn lại.

Trước giờ theo chế độ Độc quyền thôi à,ko hiệu quả lắm.Rõ ràng chính sách "Chia để trị" là một lối đi sáng suốt.

Báo cho các con iu biết,Vua ta đã tuyển được 4 vị quan giúp việc rùi đó nghen.

Thứ 2 là ngày ra mắt Bộ máy nhà nước mới của 11A2,sau đó là màn Chất vấn các quan.

Chính sách cai trị : tạm thời chưa công bố vì chưa có chính sách cụ thể.

Chính sách cải cách : ko thể công bố do chưa có chính sách nào.

Bối cảnh lịch sử:

Nói chung,lớp cũng có tiến bộ,lên được 2 hạng,từ 8/8 lên 6/8.Cũng là 8,04 điểm.

Thứ 3.

Quốc vương cho triệu vài tên đứng lên hỏi "Nghĩa của từ" và "Nghĩa của câu".

Và chiều hôm đó Quốc vương đã truyền thánh chỉ:

"Lấy giấy ra,làm bài kiểm tra."

Các thần dân mặt mếu mếu lôi giấy và bút ra,vài tên còn cười ằng ặc tưởng...ta đang tấu hài.

Thứ 4.

Cho vời nhóm "Khoa học trẻ trung" sang thuyết trình để học tập.

Đây là những gì Quốc vương ghi chép + quan sát:

Phía quan giúp việc : nhìn và nghe thấy đắm đuối nhiều hơn là say sưa,vài người bàn luận,chỉ trỏ.Tình hình rất ư là căng thẳng,căng thẳng tới nỗi không có một giọt mồ hôi nào trên mặt các vị quan.

Phía thần dân u tối : chia làm 2 phe.

Một nhìn một cách chăm chỉ,nếu nhìn kĩ sẽ thấy mắt lờ đờ xa xăm.Hai là chóp chép bình lựng,mà lựng cái gì thì không rõ.

Thứ 5.

Giảng bài "Vội vàng".Rốt cuộc mấy dân chỉ nhớ hình ảnh "Cặp môi gần".Bằng chứng là thằng Tổng Quản Viettop lẹ làng nghĩ ra cái "trời cho" quái gở,kinh dị mang đậm phong cách của nó.

Tui nghi ngờ là cái vương quốc này 11A2 có quân phản loạn.Khi thấy Quốc vương bị bắt sống,ko thèm cứu,mà còn phụ hoạ,hùa theo cho tui vào ...thế bị động,rồi chỉ chờ có thế là lấy máy di động,quay phim gì đó quay lại.

Có Quan giúp việc hờ hững cũng như không!

Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010

Tuần 3,tháng 1.

Rất xứng đáng.

Xứng đáng với những gì chúng ta đã bỏ ra.

Xứng đáng với sự kì vọng của ông thầy.

Cuối cùng thì những cố gắng vượt bậc của chúng ta đã được bù đắp.

Lớp chúng ta...đã trở lại hạng nhấtttttttttttttttttttt!!!!!


Thứ 2.

Sinh hoạt CN dưới sân cho nó lạ,khác người chút.Nhìn lũ nhóc đứa đồ thể dục,đứa thì đồng phục mà loạn cả lên.

Hạng "Nhất".8,04 điểm.Nhất từ dưới lên.

Và sáng hôm đó,phát hiện ra nhiều nhân tài,điển hình là nhân tài có cống hiến tích cực cho nền văn học Việt Nam bằng cách tiên phong cho dòng văn học "Thơ không ra thơ,văn cũng chả phải văn".Kế là phát hiện ra nhân tài "Ninh nặng","ninh nặng" tiếp đi con,thầy cho con UỐNG NƯỚC ĐÁ cả năm luôn!


Thứ 3.

Tụi này đúng là học trò thời A-còng.Giảng bài suông hổng chịu,đòi phải có minh chứng,ví dụ đàng hoàng.Thương tụi nó,lấy tác phẩm văn học sợ tụi nó hổng hiểu,phải lấy câu chuyện cổ tích của lớp thì nó mới hiểu.Thế mới nói,tui chưa hiểu nhiều về tâm lý trẻ vị thành niên.


Thứ 5.

Trình diễn đông chí.Nhìn tụi nó lăng xăng,túi bụi thấy vui quá.Cố lên mấy con ơi,còn mùa xuân nữa đó!

B.Trân:"Bà Hồng,cười đi,chụp hình kìa!"

M.Hồng :"Úi giời,ko cần cười cũng giống...điên mà!"

M.Đức:"Đồng 5 ngàn nãy bị rớt đâu rồi ta?"
P.Thảo:"Kệ mày ơi,thầy chụp hình kìa!"

Hic...chừng nào mới có Oreo ăn vậy nè?Đói quá...


Cười đi bà con ơi,hahaha...(Đúng điên!)
Phút xuất thần của Ái-đồ!

Cảm ơn những tấm lòng,lời chúc các bạn dành cho Phú Lộc những ngày qua.Mọi người sẽ tiếp tục nuôi hy vọng và nguyện cầu cho em!Mong những cánh hạc giấy sẽ tiếp thêm sức cho em!

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Nụ cười 11A2, nụ cười hồng

Tuần này, lu bu quá, không viết blog được. Hôm trước, đăng bài của Dạ Xoa. Thôi thì hôm nay chôm bài của Tui Đẹp vậy!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~


TÔI THÍCH NHÌN BẠN CƯỜI

Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười hồn nhiên tuổi 17
Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười với hơi ấm tỏa nơi nơi
Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười mang cho tôi bình yên và hạnh phúc

Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười vô tư không mảy may, nghĩ ngợi
Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười mang bao thương yêu, trìu mến
Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười tự nhiên hơn cả cây lá
Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười rạng rỡ, ngây thơ nhất trên đời


Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười ngập tràn niềm tin và hy vọng
Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười vỗ về tôi suốt đêm thâu
Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười tôi yêu từng năm tháng


Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười năng động và tự tin của tuổi trẻ
Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười xoa dịu tôi những nỗi ưu tư
Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười không bao giờ tan biến

Tôi thích nhìn bạn cười, nụ cười bạn dù cho tôi phải mang cả con tim mình để đánh đổi

Tôi vẫn thích nhìn bạn cười, nụ cười bạn mãi trong tôi

Cảm ơn nụ cười của bạn…

~~~~~~~~~~~~~~~~

Cám ơn bạn Tui Đẹp nha......Còn đây là hai nụ cười hồng tuần này của lớp mình.

(Giữ mãi yêu thương)
Tau thích nhìn mi cười, nụ cười đầy hạnh phúc, cho cả mi cả tau, cho cả đời ấm áp.

(Mắt lệ cho người)
Tau thích nhìn mi cười, nụ cười chan nước mắt, vì hạnh phúc đong đầy, trong mắt mi mắt tau.